Lâm Uyên im lặng một lát để tiêu hóa những thông tin gây sốc này, sau đó tò mò hỏi: "Dữu tổng, cái nguồn mà anh nói cụ thể là đi theo đường dây nào?"
Dữu Minh Hiên đổi tư thế ngồi cho thoải mái hơn, bắt đầu giải thích cho Lâm Uyên: "Lâm tổng, cái này không giống kiểu đến mấy hộp đêm gọi đào đâu. Những kẻ nắm trong tay nguồn hàng cao cấp, bề ngoài đều là công ty truyền thông văn hóa hoặc quản lý nghệ sĩ đàng hoàng. Bình thường bọn họ chẳng thèm lui tới mấy chốn ăn chơi đêm hôm, mà nhắm thẳng vào các trường nghệ thuật hàng đầu như Bắc Ảnh, Trung Hí, Thượng Hí, hoặc các học viện múa trên cả nước."
Thấy Lâm Uyên đang chăm chú lắng nghe, Dữu Minh Hiên nói tiếp: "Bọn họ sẽ lấy danh nghĩa 'người săn lùng ngôi sao' để đầu tư sớm vào những nữ sinh viên xinh đẹp, mới nhập học và chưa bị nhúng chàm. Tiếng là ký hợp đồng quản lý, lăng xê ra mắt, nhưng thực chất là chờ được giá thì bán."
"Trước đây khi mặt bằng kinh tế xã hội chưa cao, kiểu chị em sinh đôi xinh xắn mơn mởn chỉ cần vài vạn tệ là chốt được. Bây giờ lạm phát rồi, giá cả thị trường cũng tăng theo. Chỉ cần lý lịch sạch sẽ, ít người đụng chạm, học vấn ổn áp thì giá khởi điểm đã là 200.000 tệ. Còn nếu là kiểu sao hạng ba từng lộ mặt trên màn ảnh, có chút danh tiếng, thì phí 'tài trợ' một hai triệu tệ cũng là giá bình thường."




